Các chuyên mục khác

Đi bộ giữa thiên nhiên giúp não hoạt động tốt hơn

Theo một nghiên cứu mới đây, đi bộ trong công viên có thể xoa dịu tâm trạng, và do đó, thay đổi hoạt động của não, giúp cải thiện sức khỏe tinh thần của chúng ta.

Ngày nay, phần lớn chúng ta đều sống trong thành phố và dành rất ít thời gian để hòa mình vào không gian xanh và tự nhiên so với cách đây vài thế hệ.

Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng, những người sống trong thành phố có tỷ lệ âu lo, suy nhược và mắc các bệnh về tâm thần khác cao hơn những người sống ở vùng ngoại ô.

Theo như một vài nghiên cứu thì những điều này có thể có liên quan đến nhau ở một vài khía cạnh nào đó. Rất nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng những người dân thành phố ít tiếp cận với không gian xanh có tỷ lệ mắc phải các vấn đề về tâm lý cao hơn những người sống gần công viên và rằng những người dân thành phố thường lui tới môi trường tự nhiên có hóc môn căng thẳng ít hơn những người không thường xuyên ra ngoài.

Nhưng làm thế nào để đi bộ quanh công viên hoặc không gian xanh có thể thay đổi tâm trạng vẫn còn chưa rõ ràng.

Hòa mình vào thiên nhiên có thực sự thay đổi hoạt động của não theo cách nào đó ảnh hưởng đến tâm trạng không?

Khả năng đó đã thu hút sự chú ý của Gregory Bratman, sinh viên tốt nghiệp chương trình Emmett Interdisciplinary, khoa Môi trường và Nguồn lực của trường Đại học Stanford, vốn đang nghiên cứu về các ảnh hưởng tâm lý của cuộc sống ở thành thị. Trong nghiên cứu công bố tháng trước, ông và đồng nghiệp chỉ ra rằng những tình nguyện viên đi bộ trong một thời gian ngắn qua khu vực có nhiều cây xanh và bụi rậm của khuôn viên trường Stanford sau đó có khả năng tập trung và vui vẻ hơn những người đi bộ trong khoảng thời gian tương tự gần nơi có nhiều xe cộ.

Nhưng nghiên cứu không kiểm tra các cơ chế về mặt thần kinh có thể tạo ra các ảnh hưởng khi ở giữa thiên nhiên.

Do đó, trong một nghiên cứu mới được công bố tuần trước trong Báo cáo của Học viện Khoa học Quốc gia, Bratman và cộng sự quyết định nghiên cứu tỉ mỉ ảnh hưởng của đi bộ đến xu hướng cả nghĩ của con người.

Cả nghĩ, hay suy nghĩ mang tính bệnh học theo cách gọi của các nhà khoa học nhận thức, là một trạng thái tinh thần khá quen thuộc đối với chúng ta, trong trạng thái này chúng ta dường như không ngừng suy nghĩ về những điều không tốt đẹp xảy ra trong cuộc sống. Sự cả nghĩ này không mang lại ích lợi gì. Nghiên cứu cho rằng đó có thể là nguyên nhân dẫn đến phiền muộn và khá phổ biến đối với người dân thành phố hơn là với những người sống ở vùng ngoại ô.

Có lẽ, điều làm Bratman và cộng sự ngạc nhiên nhất, lại là việc cả nghĩ như thế cũng có liên hệ mạnh mẽ với hoạt động gia tăng trong một phần của não được gọi là vỏ não trước trán Subgenual.

Nếu các nhà nghiên cứu có thể theo dõi hoạt động trong phần não đó trước và sau khi con người đi bộ giữa thiên nhiên, Bratman nhận ra rằng, thì họ sẽ có được ý tưởng tốt hơn về việc thiên nhiên có thay đổi suy nghĩ của con người không và ở mức độ nào.

Bratman và cộng sự đã tập hợp 38 người dân thành phố khỏe mạnh và yêu cầu họ hoàn thành một bảng câu hỏi để xác định được mức độ cả nghĩ thông thường của họ.

Các nhà nghiên cứu cũng kiểm tra hoạt động của vỏ não trước trán Subgenual của từng tình nguyện viên, sử dụng quét não để theo dõi lưu lượng máu chảy vào não. Lưu lượng máu chảy vào não lớn hơn thường là dấu hiệu của việc hoạt động nhiều hơn trong những khu vực này.

Sau đó các nhà nghiên cứu yêu cầu một nửa số tình nguyện viên đi bộ trong 90 phút qua khuôn viên tĩnh lặng và nhiều cây lá của Standford hoặc gần một đường cao tốc có nhiều làn xe, ồn ào, náo nhiệt ở Palo Alto. Các tình nguyện viên không được phép đi cùng ai hay nghe nhạc. Họ được phép đi ở tốc độ của mình.

Ngay sau khi đi bộ xong, các tình nguyện viên quay trở lại phòng thí nghiệm và trả lời lại bảng câu hỏi và quét não.

Như đã dự tính từ trước, đi bộ quanh đường cao tốc không xoa dịu suy nghĩ của con người. Lượng máu đến vỏ não trước trán subgenual vẫn cao và điểm cả nghĩ của họ không đổi.

Nhưng theo như số điểm trên bảng câu hỏi thì những tình nguyện viên đi qua con đường có nhiều cây lá và tĩnh lặng lại cho thấy những cải thiện nhỏ nhưng đầy ý nghĩa trong sức khỏe tinh thần của họ. Họ không dừng lại ở những mặt tiêu cực trong cuộc sống nhiều như trước khi đi bộ.

Họ cũng có lượng máu chảy đến vỏ não trước trán subgenual ít hơn. Phần não đó của họ tĩnh lặng hơn.

Những kết quả này “nhấn mạnh rằng hòa mình vào môi trường tự nhiên” có thể là một cách dễ dàng và ngay lập tức để cải thiện tâm trạng cho những người dân thành phố, Bratman cho biết.

Nhưng tất nhiên, vẫn còn rất nhiều nghi vấn, bao gồm thời gian ở giữa thiên nhiên bao nhiêu là đủ hoặc là lý tưởng cho sức khỏe tinh thần của chúng ta, cũng như phần nào của thế giới tự nhiên mang tính xoa dịu nhất. Là cảnh sắc xanh tươi, tĩnh lặng, đầy ánh nắng, mùi bùn đất, tất cả những điều này, hay điều gì khác nữa vực dậy tâm trạng của chúng ta? Chúng ta có cần thiết là phải đi bộ hay chỉ cần hoạt động ngoài trời để có được những lợi ích tâm lý tốt nhất?

Chúng ta nên ở một mình hay có người đi cùng để cải thiện tâm trạng?

“Còn phải làm rất nhiều nghiên cứu nữa”, Bratman cho biết.

Nhưng trong lúc chờ đợi, ông chỉ ra rằng, đi bộ trong công viên gần nhất không mang lại tác hại nào, và đôi khi bạn có thể xoa dịu, ít nhất là trong một lúc, vỏ não trước trán subgenual của bạn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*